Bà mẹ Việt và cuộc đoàn tụ cùng con trai trên đất Mỹ. Giấc mộng đoàn tụ dưới 3 thước đất cayđắngquá…

Có bà mẹ Việt Nam, gốc Long An, sinh quán Sài Gòn, đến Mỹ được 10 năm theo diện đoàn tụ

 

Có bà mẹ Việt Nam, gốc Long An, sinh quán Sài Gòn, đến Mỹ được 10 năm theo diện đoàn tụ. Sở di trú hỏi rằng đoàn tụ với ai. Bà trả lời đoàn tụ với con trai đãquađời ởchiếntrường Iraq.

 

Cháu là thủyquânlụcchiến Mỹ. Tôi tên là Nguyễn Thị Kim Hoàn, con trai tên là Lê Ngọc Bình.

Liên hệ mẹ con của chị Kim Hoàn và con trai rất phức tạp. Hồ sơ được dân biểu đưa cả lên Quốc hội, sau cùng mới giảitỏa. Luật sư Hoa Kỳ do Thủy quânlụcchiến (TQLC) Mỹ yêu cầu đã biện hộ cho bà mẹ Việt Nam. Xin được tóm tắt lại câu chuyện:

 

Ngày 3 tháng 12 năm 2004, một hạsĩ quan TQLC Mỹ gốc Việtđãhysinh tại Trung Đông đểcứuđồng đội. Anh đãxôngra cổng trại, hạsáttài xế đang lái xebomlao vào căn cứ. Bomnổ , anhbịthươngnặng, cưa1chân, nhưng vẫn khôngcứuđược.

 

Trước khichết, hạ sĩ Lê Ngọc Bình trăn trối rằng hãy liên lạc với mẹ anh – Nguyễn Thị Kim Hoàn còn ở Việt Nam.

 

Bạn của Lê Bình kể rằng, mong ướclớnnhất của anh hạ sĩ trẻ gianhập thủyquânlụcchiến Hoa Kỳ là trở thành công dân Hoa Kỳ và đoàn tụ với mẹ tại Mỹ. Giờ đây, mong ước ấy đã thành sự thực, nhưng họ lại phải gặp nhau ở nghĩatrang Arlington, VA.

 

 

Cho con đi du học Hoa Kỳ

 

Cô Kim Hoàn lấy chồng họ Trần và sinhhạ được con trai duy nhất, đặt tên là Trần Ngọc Bình.

Câu chuyện của họ bắt đầu từ giấc mơ Mỹ quốc. Cô em chồng họ Trần lấy anh chàng họ Lê vừa trúng số di dân được phép nhập cư vào Mỹ.

 

Vợ chồng anh Lê không có con bèn nhận cháu Bình làm con nuôi. Như vậy là Bình từ họ Trần chuyển qua họ Lê để được đi du học theo diện tỷ phú Việt Nam.

 

 

Thằng bé gầy ốm, ngoan ngoãn, naybỗngchốctrở thành con người ta vàsống xa cách nửa vòng trái đất. Tờ giấy viết tay đồng ý cho con nuôi, ký trong nướcmắt.

 

Giấc mộng đoàn tụ dưới 3 thước đất

 

Ngay lúc chiatay ở phi trường, cùng với bao gia đình giàu có tiễn con đi Mỹ, Kim Hoàn cố vui trong niềm hy vọng ở tương lai. Cô tin chắc rằng cậu con trai yêu quý sẽ có một tương lai xán lạn và trở về đón cô qua đoàntụ.

 

Ở với cô dượng, nhưng Bình vẫn nhớ mẹ ngày đêm. Năm 12 tuổi, cậu bé được cô dượng cho về thăm nhà.

Trải qua 5 năm ở Mỹ nhưng Bình vẫn còn là con trai của mẹ Kim Hoàn. Đứa bé 12 tuổi vẫn giữmãi quyết tâm trở thành công dân Mỹ để đoàn tụ cùng mẹ nơi miền đất hứa.

 

Chẳng bao lâu khi Lê Bình đi thì đờisống vợ chồng cô Kim Hoàn sónggió. Hai vợ chồng ly hôn. Từ đó gia đình cô em chồng bên Mỹ cũng như nhà chồng ở Việt Nam tuyệtgiao không còn liên lạc với Kim Hoàn.

 

 

Mẹ Kim Hoàn hoàn toàn không có tin tức gì về đứa con trai thân yêu trong 4 năm dài.

Trong khi đó, suốt thời gian ở trung học Lê Bình tỏ ra rất xuấtsắc. Cháu là thành viên của ban nhạc thiếu nhi trong nhà thờ. Bình tập chơi tất cả các nhạc cụ trumpet, key board và drump.

Em còn gia nhập đội Thiếu sinh quân trong trường và trở thành tiểu đoàn trưởng đơn vị Eagle. Con đường này sau này đã dẫn em theo binh nghiệp.

 


Sau khi tốt nghiệp Edison High School ở Fairfax, Bình trở về Việt Nam tìm mẹ. Khi này, cậu bé 7 tuổi đã trưởng thành và rắn rỏi hơn nhiều.

Bình giấu mẹ gia nhập Thủyquânlụcchiến Hoa Kỳ và lập tức được gửi qua Trung Đông đánhtrậnIraq năm 2003. Mãi đến sau này, cậu mới email cho mẹ biết mình đilính, bởi vì vào quânđội là con đường đểsớm đạt mụcđích đoàn tụ nhất.

Nhưng tiếngbomnổ ởtrạilính bên Trung Đông đã làmtannát giấcmơ đoàn tụ của hai mẹ con họ. Lời trăn trối của hạ sĩ truy thăng Lê Ngọc Bình lập tức được thihành. Trong một ngày, tòa lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn làm giấy tờ và lấy vé máy bay cho người nhà anh qua Mỹ.

Vì không còn là mẹ chínhthức của tử sĩ anh hùng Lê Ngọc Bình nên hồ sơ xin ở lại Mỹ của Kim Hoàn không hợp lệ.

Thủy quânlụcchiến phải tìm một luật sư tình nguyện và thỉnh cầu dân biểu địa phương trình một dự luật đặc biệt để người mẹ xấu số có được thẻ xanh.

 

 

Giấc mộng đoàn tụ bây giờ mới thực sự có kết quả. Hai mẹ con cuối cùng cũng được gặp nhau trên đất Mỹ. Không nghề nghiệp, không Anh ngữ, không kinh nghiệm, cô Kim Hoàn phải làm bất cứ nghề gì để sinhtồn…

Sau cùng, cô đi học công việc sơn móng tay. Có được nghề làm nail nuôi sống bản thân, hàng tuần, hàng tháng cô đều đến thămmộ con trai.

Cô khấn vái đứa con yêuthương, phải chi năm 7 tuổi mẹ không cho con đi Mỹ. Mẹ khôngbỏ con. Mẹ chỉ muốn con có tương lai. Nhưng tương lai ấy cayđắngquá…

Gía như năm 20 tuổi, con đừng đilính. Con quyết định đilính, là để sớm đoàn tụ với mẹ. Nhưng giấcmộng đoàn tụ này nghiệtngãquá…

 


Người mẹ hôn đứa con nằm dưới ba thước đất, trong lòng nghĩatrang Arlington.

Bài viết kể về một câu chuyện hoàn toàn có thật.