Người mẹ cho con học trường làng dù được 3 học bổng Mỹ

Giây phút Ngọc Anh hồ hởi khoe được học bổng toàn phần Đại học Brown (Mỹ), mẹ cô nói: ‘Xin lỗi con, mẹ không thể cho con đi du học’.

Sinh ra giữa trập trùng núi đồi Võ Nhai (Thái Nguyên), giành được học bổng phổ thông danh giá UWC, tiếp tục giành học bổng toàn phần tại 3 đại học, cao đẳng Mỹ, nhưng Lương Bảo Ngọc Anh lại quyết định vào Khoa Quốc tế (Đại học Thái Nguyên). Câu chuyện của Ngọc Anh gây ra nhiều tranh cãi.

“Tôi quan niệm thành công phụ thuộc vào quá trình tự học và ý thức vươn lên, sự mong cầu tiến bộ thì con học đại học ở đâu cũng thế”, chị Giang, 45 tuổi nói. Để con có được như hiện tại là một quá trình xuyên suốt chị luôn ở bên con, khi định hướng, cố vấn, khi như một người bạn.

Lương Bảo Ngọc Anh đạt IELTS 8.0  - hai năm nay sáng lập lớp học miễn phí 12h đột phá nhằm chuẩn hóa nói tiếng Anh cho người Việt. Ảnh: NVCC.

Lương Bảo Ngọc Anh (được mọi người biết đến với cái tên Gin Anh) đạt IELTS 8.0  – ba năm nay đồng sáng lập lớp học miễn phí “12h đột phá” nhằm chuẩn hóa nói tiếng Anh cho người Việt. Ảnh: NVCC.

Là giáo viên Văn, ngay từ khi con còn nhỏ, chị Giang đã chú trọng phát triển tâm hồn cho con. Mỗi khi thấy một hiện tượng tự nhiên hay nhành cây, ngọn cỏ chị đều giảng giải con nghe. Lương giáo viên ba cọc ba đồng, song người mẹ không tiếc cho con đi du lịch và từ thiện cùng mình. “Nhiều năm sau này đọc cuốn Em phải đến Harvard học kinh tế, tôi vỡ ra mình đã dạy con y như cách người mẹ đó đã dạy”, chị Giang cho biết.

Năm con gái học lớp 2, vợ chồng chị ly hôn. Một thời gian sau đó chị phát hiện những cuốn vở bị Ngọc Anh cắt thành hình xoáy ốc. “Tôi khiển trách thì con gái khóc òa lên: ‘Mẹ ơi, không biết tại sao nhưng đến lớp con rất buồn’. Tôi nhận ra dù yêu thương con thế nào cũng không lấp được khoảng trống cha mẹ tan vỡ, đành chỉ biết bên con nhiều hơn, dùng thời gian để chữa lành và chấp nhận năm học lớp 2 lực học con kém hẳn”, chị chia sẻ.

Đến năm Ngọc Anh học lớp 6, người mẹ ngày ngày vượt hơn 30 km đưa con xuống thành phố theo học tiếng Anh với giáo viên nước ngoài – điều chưa từng có ở vùng quê nghèo miền núi Võ Nhai lúc bấy giờ.

Ngoài học tập, Ngọc Anh còn thường tham gia các hoạt động ngoại khóa và mỗi lần như vậy phải có kịch bản dẫn chương trình. Lần đầu tiên chị Giang hướng dẫn con viết, từ đó về sau cô bé tự làm và đưa mẹ duyệt. Tới năm 2014, khi học lớp 10, Ngọc Anh viết bài luận “Thư gửi bạn sau 20 năm nữa” để xin học bổng UWC.

“Lúc đó con dịch lại tiếng Anh cho tôi nghe, tôi bảo được. Thế là con đi gửi. Thật không ngờ con là một trong 5 học sinh được học bổng năm đó, trị giá 84.000 USD và sang Canada học 2 năm”, chị chia sẻ.

Với Ngọc Anh, mẹ là người bạn thân nhất. Ảnh: NVCC.

Trong hơn 2 năm con ở phương xa, cũng đồng nghĩa chị Giang phải đi dạy thêm để có tiền cho con những kỳ ngoại khóa. Ảnh: NVCC.

Trong chương trình học tại Canada, Ngọc Anh rất thích môn kịch và nhiều lần được nhà trường tin tưởng giao cho làm phó tổng đạo diễn sân khấu. Mỗi lúc con gái khoe, người mẹ vui một, nhưng lo hai. “Học nghệ thuật phải có năng khiếu thực sự và nỗ lực khốc liệt. Thành quả con đạt được chỉ là sự cố gắng, không phải là năng khiếu”, chị luôn nói với con như vậy.

Song sự tự do ở môi trường nước ngoài khiến Ngọc Anh bỏ ngoài tai những lời khuyên của mẹ. Cô khăng khăng săn học bổng theo ngành nghệ thuật này, cuối cùng chỉ nhận được một học bổng 75% từ trường Simon Fraser ở Vancouver. Với mức học bổng này, Ngọc Anh sẽ cần hỗ trợ rất nhiều, mà lương giáo viên của mẹ không thể đủ cho theo học. Ngọc Anh đành ngậm ngùi về nước.

Áp lực học tập trước đó cộng với cảm giác thất bại lần này khiến Ngọc Anh bị stress, ít nói chuyện với mẹ, suốt ngày đeo tai nghe, ôm máy tính. Mối quan hệ hai mẹ con rơi vào khủng hoảng. “Đỉnh điểm có một hôm tôi bị ốm, con bé không nấu cơm, không quan tâm hỏi han mẹ. Chưa bao giờ tôi thấy hai mẹ con cách xa nhau tới vậy”, chị nhớ lại.

Trong người mẹ lúc đó là cảm giác bực bội, tổn thương, cũng như xót xa không biết cách nào để giúp con vui vẻ trở lại. Chị quyết định đi xa để có thời gian suy nghĩ. Hai đêm liền người mẹ vạch một dàn ý những điều cần nói với con, như: Bây giờ con trở thành người thế nào, tại sao con cần thay đổi, thay đổi thì con sẽ thế nào? mục tiêu của mẹ con mình là gì?…

Ngay đêm trở về, chị đã nói chuyện với con cả tối và cuối cùng hóa giải được những ẩn ức trong lòng con gái tồn tại trong hai năm mẹ con xa cách. Ngọc Anh đã khóc òa trong lòng mẹ: “Nếu mẹ không nói với con thế này thì con vẫn nghĩ mình đúng. Con không biết là con đang xấu, đang làm tổn thương mọi người trong gia đình”.

Về phần chị Giang cũng thấy mình sai, khi giờ con đã lớn, không thể dùng quyền của người mẹ để con phải nghe theo, mà phải nói bằng lý lẽ. Từ đó chị không quản lý sát sao giờ giấc của con gái như trước.

Thời gian sau đó, Ngọc Anh nghe theo lời mẹ vào học tại trung tâm giáo dục thường xuyên để lấy bằng tốt nghiệp tại Việt Nam, song song tham gia giảng dạy tại trung tâm tiếng Anh và âm thầm nộp hồ sơ du học.

Tháng 2/2017, cô thông báo với mẹ gửi hồ sơ 3 đại học Mỹ và đều giành được học bổng toàn phần, trong đó có Đại học Brown – top 10 đại học Mỹ. Trước sự hồ hởi của con, người mẹ áy náy nói: “Mẹ rất xin lỗi con. Nhưng hiện tại mẹ không thể cho con đi du học được”. Bởi dù có học bổng, thì vẫn cần thêm vài trăm triệu mỗi năm cho các chi phí khác, do sinh viên bị cấm đi làm thêm.

“Ở nhà tôi mỗi thế hệ đều đã có những lựa chọn, những hy sinh vì người thân trong gia đình. Tôi chỉ là một nhà giáo không đi dạy thêm nên kinh tế là một lý do. Nhà chỉ có hai mẹ con, những lúc mẹ con ốm đau xa nhau rất vất vả. Hơn nữa con lớn lên trong vòng tay ông bà ngoại, giờ ông bà già yếu rồi, ai đâu biết ngày sau”, chị bộc bạch.

Trong căn gác phòng trọ đêm đó, Ngọc Anh dấm dứt khóc, người mẹ nằm dưới cũng rơi nước mắt trắng đêm. Sáng hôm sau, Ngọc Anh nói với mẹ: “Con săn học bổng không nhất thiết là để đi học, mà để chứng minh với mẹ con không vô dụng. Quãng thời gian vừa qua con cũng đã biết, được sống, được hy sinh vì người khác cũng là một hạnh phúc. Việc đi học hay không với con đã không còn quan trọng nữa”.

Cả Ngọc Anh và mẹ thấy sáng suốt khi năm 2017 quyết định bỏ cơ hội du học Mỹ, để học tập tại Việt Nam và có nhiều thời gian bên nhau hơn. Ảnh: NVCC.

Cả Ngọc Anh và mẹ đều không ân hận khi năm 2017 quyết định bỏ cơ hội du học Mỹ, để học tập tại Việt Nam và có nhiều thời gian bên nhau hơn. Ảnh: NVCC.

Bỏ đại học Mỹ, Ngọc Anh cũng không thích vào các đại học lớn ở Việt Nam nữa, mà quyết định học tại quê nhà để gần mẹ. Vì có tiếng Anh vượt chuẩn đầu vào nên cô được tuyển thẳng vào năm 2 khoa Quốc Tế (Đại học Thái Nguyên). Hiện cô học năm 3 của trường. Ngoài ra còn cùng bạn mở một dự án dạy tiếng Anh, với mục tiêu “đỡ được phần học phí cho mẹ”.

Khi kỳ nghỉ hè đến cũng là lúc cô mở lớp “12 giờ đột phá”, dạy chuẩn phát âm tiếng Anh. Đây là năm thứ 3 cô gái trẻ dạy miễn phí, mỗi khóa chừng 60 học sinh.

“Giờ đây mình thực sự không còn nuối tiếc hay ân hận khi từ bỏ học bổng du học Mỹ, không thể ích kỷ vì ước mơ của bản thân mà để mẹ phải vất vả”, Ngọc Anh nói. Cô gái trẻ cũng vừa quyết định tạm gác cơ hội đi vòng quanh thế giới từ tổ chức Peace Boat dù đã đủ điều kiện, vì thấy được đứng lớp thú vị hơn rất nhiều.

Sân trường dân tộc nội trú tỉnh Thái Nguyên, những chùm phượng đầu tiên đã nở. Là một phụ nữ cá tính nên những tiết học văn của chị Bằng Giang cũng có phần khác biệt. Học trò không cần học thuộc nhiều, luôn có cơ hội thể hiện suy nghĩ, cá tính trước những câu hỏi mở. Cũng như dạy con, chị Giang muốn truyền đến học trò một điều giản dị “dù không thành công nhưng nhất định phải thành nhân” và “làm người phải sống có lửa”.

“Tôi muốn con sống có mơ ước, khát vọng, có lòng nhân ái và trở thành người có ích. Con hãy như một dòng sông, muốn đi tới đích có thể chảy vòng qua ngọn núi, nhưng cuối cùng cũng tới đích. Học bổng phổ thông và đại học khó vậy con còn xin được, thì nếu con vẫn muốn đi sau này học thạc sĩ tôi sẽ cho đi. Thời gian ngắn hơn'”, chị Giang nói.

Phan Dương